Nguyen Trai

Ý Kiến của Bạn Đọc

Lá thư Tân-Lập gởi các...
chào bạn Thương
Tân Lập một xứ đạo thuộcThi Xã La-Gì tỉnh B...
12/10/09 07:28 More...
By Hoàng văn Định

THIỀN SƯ VÀ CÔ LÁI ĐÒ
Bai tren day la cua nhieu nguoi trao doi tren email, Nguyen ...
09/10/09 03:54 More...
By Lenguyen

Lá thư Tân-Lập gởi các...
Nghe anh tiếp thị cũng thấy "rạo rực" lắm.Nhưn...
12/10/09 07:29 More...
By NT6 Nguyễn văn Thương.

TẢN MẠN K5
Nghe xong những lời của Anh , bỗng dưng em muốn k...
08/10/09 02:21 More...
By NT6 Nguyễn văn Thương.

Lời cảm tạ của NT5 Ngu...
THU CAM ON
Cho toi goi loi chao than ai den cac anh em da lap nen trang...
01/10/09 11:53 More...
By HOANG VAN DINH


Bạn là khách thứ
Trang Nhất arrow Sưu Tầm arrow Những mẩu chuyện ngắn
Lượm lặt đó đây
26/06/2010
Những mẩu chuyện ngắn

Gửi các anh chị đọc - một chút nỗi niềm , một chút bâng
khuâng khi nhớ về những người đã rất gần, mà cũng đã rất xa chúng ta.
NT5 Nguyễn Đình Lê


Nhớ mẹ
Dưới quê học hành khó khăn nên mới lớp 2, thằng Út đã được gởi lên
thành phố ở với chị Hai.
Lâu lắm mẹ mới ra thăm. Lần nào chị Hai cũng nhằn vì mẹ cứ nhai trầu
bỏm bẻm suốt ngày, lại vứt bã trầu lung tung. Lần nào cũng vậy.
Đưa mẹ ra bến xe về quê xong, chị Hai về thấy nhà vắng ngắt. Tìm mãi
mới thấy thằng Út đứng khóc sau kẹt cửa, tay cầm mấy cái bã trầu khô.
(tác giả: An Hạ)

Euro
Euro lần trước nhằm lúc má đang bệnh.
Nhà có mỗi cái ti vi là đáng giá, ba đem cầm để thuốc thang cho má. Hễ
đến giờ trực tiếp, ba vừa lo canh thuốc vừa lắng nghe tiếng bình luận
câu được câu mất ở ti vi nhà hàng xóm.
Nhưng một năm sau, ba lại ra đi trước má.
Euro lần này, tuy không hiểu thế nào là bóng đá nhưng đêm nào cũng
vậy, đến giờ má lại thức mở ti vi và ngồi khóc một mình.
(tác giả: Đặng Quang Vinh)

Nỗi niềm
Cái điệp khúc ấy má tôi nhắc hoài mỗi khi soạn tủ:
- Ba con không thích má cho ai quần áo cũ. Ổng nói: "Thà cho họ một số
tiền, anh không thích hương áo em lại đưa cho người khác mặc."
Giờ, hương xưa còn giữ lại, người xưa đã đi xa...
Chiều nay, má đẩy sang tôi mớ quần áo cũ. Tôi chọn một bộ cho chị bán
cơm ở vỉa hè, để rồi sau đó bao lần phải ngoảnh mặt đi mỗi khi thấy
chị ấy tất tả ngược xuôi trên hè phố trong thấp thoáng bóng dáng của
má tôi.
(tác giả: Kim Thúy)

Mẹ tôi
Tính CáchMẹ tôi buôn bán, chai lỳ trước cái cân cơm áo nhưng mẫn cảm
trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số
phận cải lương, bà đều hồn nhiên "ăn theo" một cách ngon lành. Có lần,
cha tôi giỡn:
- Coi chừng trôi ti vi....
- Còn sách ông chưa viết ra đã hóa đá - Mẹ tôi trả miếng - Thế cũng
mang danh nhà này, nhà nọ.
Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên mẹ tôi chạy vụt ra đường chận đường
con bé bán trứng vịt lộn.
- Mày biến đâu tài thế. Hì! có chui xuống đất rồi cũng gặp tao - Bà
vừa nói vừa giằng mủng trứng, đếm lấy trừ nợ.
- Dì ơi, cho con khất, mẹ con còn ốm!
- Nhà này cũng đang ốm đây - Mẹ tôi cười bù - Khỏi bẻm mép.
Con bé chưng hửng, lã chã nước mắt nhìn cải mủng không, rồi bưng lên,
xiêu vẹo bước đi....
Cha tôi cám cảnh, quay mặt, rút mùi soa chấm mắt.
Lâu sau, ti vi phát vở kịch "Cô bé nghèo bán trứng bị xiết nợ". Lúc
ấy, mẹ tôi lại khóc, còn cha tôi thì cười.
(tác giả Nguyễn Thị Hoài Thanh)


Mùa thi
Ngày tôi thi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây số, chờ tôi ngoài trường
thi cả buổi, cốt để hỏi:
- Con làm bài tốt không?
Sợ ba nhọc lòng, tôi nói:
- Ba chờ ngoài này, có khi con lại lo, không làm bài được.
Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba, hỏi chú Bảy còi:
- Ba con có đến không?
Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi mét bảo:
- Ổng ở đằng kia, tao biểu đến ổng không chịu.
(tác giả: Võ Thành An)

Giỗ ông
Sớm mồ côi, từ nhỏ anh em nó sống cùng nội trên rẻo đất còm của
người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú lấy lại
căn chòi, khuyên:
- Mười bốn, lớn rồi, nên tự lập.
Anh em nó dắt díu nhau tha hương, lên thành phố sống ở dưới gầm cầu.
Trưa, phụ hồ về mệt, đói, giở nồi cơm, nhão như cháo, nó mắng:
- Đồ hư.
Con em mếu máo:
- Em nấu để giỗ ông.
Nó ngẩn người, chợt nhớ hôm nay tròn năm, ngày ông mất. Hồi ở quê,
thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà...
Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt:
- Ông ơi!
(tác giả: Lê Nguyên Vũ)


Con gái
Ngoại hấp hối, cà nhà dắt díu nhau về quê thăm ngoại. Ngoại
mất. Từ thành phố, anh Ba đang dở mùa thi cũng vội về chịu tang.
Chị Hai lấy chồng quê ngoại, nhà cách có vài quãng đồng mà lại không
về được. Bố chép miệng xót xa:
- Con gái là con người ta.
Mẹ gục đầu nức nở. Hơn hai mươi năm theo chồng xa xứ, đây mới là lần
đầu tiên mẹ được về với ngoại. Mẹ cũng là con gái…
(tác giả: Lữ Gia)


Lòng mẹ
Nhà nghèo, chạy vạy mãi mới được suất hợp tác lao động, Thanh
coi đó như cách duy nhất để giúp đỡ gia đình. Nhưng ảo mộng chóng tan,
xứ người chẳng phải thiên đường, Thanh chỉ còn biết làm quần quật và
dành dụm từng đồng. Để nhà khỏi buồn, trong thư Thanh tô vẽ về một
cuộc sống chỉ có trong mơ.
Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, Thanh lại tiếp tục nói về cuộc
sống trong mơ.
Đêm. Chỉ còn mẹ. Hết nắn tay nắn chân Thanh rồi mẹ lại sụt sùi. Thanh
nghẹn ngào khi nghe mẹ nói:
- Dối mẹ làm gì. Giơ xương thế kia thì làm sao mà sung sướng được hở con!
(tác giả: Hải Âu)

Comments

Name:
E-mail
Homepage
Title:
BBCode:Web AddressEmail AddressBold TextItalic TextUnderlined TextQuoteCodeOpen ListList ItemClose List
Comment:



Code:* Code

 
< Trước   Tiếp >